Năm sáu tuổi, Bảo Du lần đầu tiên thay răng.
Tiểu cô nương vốn xinh xắn đáng yêu, nay bỗng dưng mất một chiếc răng cửa ở hàm dưới, liền khóc ròng mấy ngày liền. A Lê và Tiết Duyên dỗ kiểu gì cũng không ăn thua, khiến cả nhà như phủ mây đen. Nhưng nữ nhi lại khác nam nhi, nam nhi không nghe lời còn có thể đánh cho một trận, chứ khuê nữ cục cưng thì Tiết Duyên nào nỡ chạm đến. Nghĩ đi nghĩ lại chẳng có cách nào, cuối cùng chàng quyết định đẩy chuyện rắc rối này sang cho Tiết Văn.
Khi ấy Tiết Văn mười hai tuổi, cao lớn giống hệt cha, lại luôn cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng, thoạt nhìn như thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi.
Cậu cực kỳ ghét cái tên gọi thân mật “Lai Bảo”. Sau nhiều lần phản kháng kịch liệt, cuối cùng cậu cũng giành lại được tôn nghiêm của mình, không ai dám gọi như thế nữa. Tiết Duyên thì thấy hơi tiếc, cái tên đó tốt biết bao, vừa cát tường vừa dễ thương, sao nói không cho gọi là không cho gọi ngay được chứ…
Tối hôm đó ăn cơm xong, Tiết Văn bế Bảo Du ra ngồi dưới mái hiên “nói lý lẽ”. Tứ Hỷ ngồi bên cạnh gặm bắp ngô, nghiêng đầu nhìn hai người.
Tiết Văn nói, “Bảo Du, mấy hôm nay muội rất không ngoan đấy, muội biết không?”
Bảo Du cúi đầu gật nhẹ, giọng ỉu xìu, “Ca ca, muội không vui.”
Tiết Văn xoa đầu nàng, dịu dàng hỏi, “Sao lại không vui? Vì cái răng à?”
Bảo Du mím môi, ngón tay xoắn lấy tay áo, lí nhí nói, “Như vậy xấu lắm…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258434/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.