A Lê trừng mắt nhìn chàng, vươn tay ôm lấy đứa bé, ôm dỗ dỗ một hồi, sau đó căn phòng mới trở nên yên tĩnh lại.
Tiết Duyên tự biết mình đuối lý nên không dám đứng trước mặt A Lê, đành sờ mũi nhìn bức tranh.
Nguyễn Ngôn Sơ trải phẳng giấy Tuyên Thành và cười khanh khách chỉ cho chàng. Trên đó có hai bức ảnh cung nữ, một trái một phải, mặt mày họ qua loa vài nét bút, nhưng xiêm y của họ cực kỳ bắt mắt. Toàn bộ bức tranh trông đầy màu sắc nhưng không quá lộn xộn và được sắp xếp rõ ràng.
Váy dài của nữ tử bên trái kéo dài xuống sàn, vẫn theo kiểu váy áo ngắn, thân trên màu xanh nước biển, th*n d*** là váy xếp li năm màu: xanh nước biển, hồng hào, vàng ngỗng, cam, viền dưới được thêu màu đen và vàng, nhìn tươi tắn, được xếp nhiều lớp như những gợn sóng trên mặt hồ, lộng lẫy và xinh đẹp.
Hình ảnh bên phải càng thể hiện sự thanh nhã của nữ tử. Phần thân trên là một chiếc áo ngắn màu lục lam, phần váy bên dưới được pha loãng bằng đỏ rạng đông và màu trắng để tạo thành màu hồng rất tươi, sau đó được làm nhòe bằng nước để tạo thành một dải chuyển màu tự nhiên từ nhạt đến đậm, có màu đậm ở phía dưới. Viền áo vẫn được thêu màu đen và vàng, trông sinh động và xinh xắn hơn, bộc lộ vẻ mềm mại.
Tiết Duyên có chút kinh ngạc, lật qua lật lại mấy lần, ngẩng mặt lên hỏi: “Đẹp thế?”
Nguyễn Ngôn Sơ cười nói: “Đây chỉ là hai bản phác thảo đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258413/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.