Màu sắc tươi sáng, có sợi bạc xen vào ở giữa, trên nền vài ngọn nến lung linh, trông giống như chiếc áo cà sa của Đường Huyền Trang được miêu tả trong ‘Tây Du Ký’, lấp lánh và tỏa sáng.
Hồ An Hòa lập tức nhìn thấy, nhìn thẳng vào nó, một lúc sau mới nói: “Sao chiếc váy này trông quen quen với ta thế?”
Phùng thị mỉm cười nói: “Hẳn là trông quen rồi. A Lê đã chỉnh sửa từ cuốn sách do Nhị cô nương của Khâu tri phủ gia.” Bà cũng đặt đũa xuống, đi xuống đất, lấy Lai Bảo từ tay Vi Thúy Nương, quay mặt ra cửa, “Lúc đang may xiêm y, chúng ta đã suy nghĩ và quyết định rằng đó sẽ là bộ phù hợp nhất với con. Thúy Nương vào phòng ta mặc thử để xem nó có đẹp không. Chúng ta vẫn còn thời gian để sửa lại. Nếu nó thực sự tốt thì chúng ta có thể mang nó đến cửa hàng xem có bán được không.”
Vi Thúy Nương thích nhất loại xiêm y sáng màu như này, nàng ấy tò mò sờ lên sờ xuống, gật đầu đáp: “Được!”
Vào mùa đông, áo lót mặc bên trong nhiều hơn một lớp, Vi Thúy Nương đắn đo hồi lâu mới thay, A Lê đã cân nhắc chuyện này rồi, nàng đã thêm ít bông vào lớp vải bên trong, bên ngoài nhìn nhẹ nhàng tao nhã, nhưng lại rất ấm. Bên ngoài khoác một chiếc áo khoác, vừa phải.
Hồ An Hòa không ăn cơm nữa, không ngừng háo hức chờ đợi. Khi tấm rèm bông cuối cùng cũng được vén lên, lưng hắn thẳng lên, vô thức nhìn sang.
Vi Thúy Nương có chút ngượng ngùng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258414/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.