Sau bữa ăn không lâu, trời đã tối. Phùng thị đã quá già để làm bất cứ việc gì nên bà chơi với Lai Bảo một lúc rồi trở về phòng.
Bên ngoài trời âm u, không biết có phải lại có tuyết rơi không, đến gần cửa sổ có chút lạnh lẽo, bởi vì đứa nhỏ còn quá nhỏ, không dám bị cảm, cho nên giường đất rất nóng. Trong góc có một chiếc lò nhỏ, ấm áp như mùa hè. Tiết Duyên cởi xiêm y duy nhất của mình, chiếc áo hé mở một nửa, nằm ở cuối chiếc giường đất, tự quạt mát cho mình.
A Lê cảm thấy rất thoải mái. Nàng xắn tay áo lên một chút và dùng chiếc kéo chuyên dụng để cắt móng tay cho Lai Bảo một cách nhẹ nhàng và kiên nhẫn.
Lai Bảo ban ngày ngủ quá lâu nhưng vẫn tỉnh táo và tràn đầy năng lượng. Bé luôn giở nhỏ mọn với người khác và khóc lóc khi không vui, nhưng bé luôn ngoan ngoãn khi ở bên A Lê.
A Lê nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của bé, mềm mại như chiếc bánh bao hấp sữa hơi lạnh, vô tình chạm vào làn da của bé liền cảm thấy lạnh lẽo. Lai Bảo không khóc, chớp chớp đôi mắt đen láy tò mò nhìn, đôi khi còn cười khúc khích.
Trái tim A Lê tan chảy, nàng cắn nhẹ đầu ngón tay bé, nhẹ giọng hỏi: “Lại Bảo có thương mẫu thân không?”
Lai Bảo không biết mình có hiểu hay không, nhếch miệng phun ra một bong bóng sữa màu trắng. A Lê cười, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau nước bọt trên khóe miệng, rồi xoay người đặt kéo xuống. Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258412/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.