Đã gần đến giờ ăn trưa, hai người không dám ở lại lâu nên nhanh chóng mua rồi rời đi. Dâu tằm có vị ngọt, mọng nước và cực kỳ thơm ngon. Tuy nhiên, dâu tằm chín dễ làm ố xiêm y và không thể bảo quản quá lâu, làm thành mứt thì rất dễ bảo quản, nhưng chúng có mùi vị hoàn toàn khác so với khi ăn khô, giòn và ngọt.
A Lê luôn phải uống thuốc, vì vị quá đắng, nên ăn một ít trái cây bảo quản có thể làm ngọt miệng.
Từ khi tin tức đình chiến truyền tới, trên đường lính canh đã rút đi, người đi đường cũng dần dần yên tĩnh hơn, lại có cảm giác hối hả nhộn nhịp. Tiểu Cà Lăm và Nguyễn Ngôn Sơ ta trái ngươi phải suốt đoạn đường, vốn tưởng rằng bọn họ có thể nhanh chóng quay về, nhưng có một đội múa lân đi tới phía trước, mọi người kiễng chân lên xem náo nhiệt, chặn gần hết đường đi. Tiểu Cà Lăm nhìn xung quanh và đơn giản kéo Nguyễn Ngôn Sơ đi qua con hẻm nhỏ.
Cuộc hành trình đang diễn ra suôn sẻ. Ngay khi biển hiệu của quán trọ Di gia ở ngay trước mặt họ thì năm tên côn đồ đột nhiên lao ra từ lối vào con hẻm. Tất cả bọn họ đều mặc xiêm y lòe loẹt và mang theo một đống vũ khí trên tay. Ba người trong số họ cầm gậy, một người cầm roi và một người khác cầm dao.
Ngay cả tên côn đồ cũng giỏi cắt đao. Có một hàng lỗ được đào vào đó với vài chiếc vòng đồng rỉ sét được c*m v**. Chúng tạo ra âm thanh leng keng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258395/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.