Tiết Duyên sững sờ mở mắt ra, còn tưởng rằng A Lê đang sợ hãi vì ác mộng, vì vậy chàng vòng tay qua cổ nàng, ôm lấy nàng, vỗ nhẹ vào lưng nàng nói: “Đừng hoảng, đừng hoảng, đi ngủ thôi.”
A Lê cắn môi, đẩy chàng hai cái nữa: “Tiết Duyên, vừa rồi chàng có nghe thấy giọng nói đó không?”
Khi hỏi câu này, A Lê có chút hoảng hốt, sợ rằng lời trách mắng vừa rồi chỉ là ảo ảnh trong giấc ngủ của nàng, nếu niềm vui đó không còn nữa thì thật là tệ.
Tiết Duyên ban đầu không có phản ứng gì, chỉ nói “Hừ”, nói: “Ta nghe thấy. Ai khó chịu thế? Còn chưa tới bình minh mà đã làm ồn bên ngoài. Phiền quá đi.”
Căn phòng tối om, A Lê cố gắng phân biệt hình dạng đôi môi của mình, cuối cùng nhận ra được chữ “Ta đã nghe thấy rồi”. Lòng nàng thả lỏng, theo sau là ngây ngất khi nhìn thấy Tiết Duyên xoay người sắp chìm vào giấc ngủ lần nữa, nàng ôm lấy cổ tay chàng và cắn chàng.
Lực không nhẹ cũng không nặng, Tiết Duyên cau mày, cuối cùng cũng tỉnh táo và ngồi dậy.
Chàng gù lưng ngồi đó, cúi đầu xuống, giơ tay xoa xoa khóe lông mày, A Lê không lên tiếng, chỉ nhìn chàng.
Một lúc sau, lông mày của Tiết Duyên nhíu lại, chàng hoảng sợ ngẩng đầu lên nói: “Nàng vừa nói cái gì!”
Giọng nói của chàng vang vọng bên tai nàng, tuy rất nhỏ nhưng lại giống như âm thanh của trời đất bên tai A Lê. Nàng im lặng một lúc lâu, khi đột nhiên tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nàng cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258394/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.