Đó là một buổi sáng đầy nắng khi tiễn Tiểu Cà Lăm đi. Đã gần đến tháng Tư, những cây liễu rũ bên cạnh đình đã rậm rạp và một vài con én đang bay thấp trên mặt nước để săn mồi.
A Lê và Phùng thị đang làm vài bộ xiêm y mới trong đêm và đặt chúng cùng với đôi giày của mẹ của Tiểu Cà Lăm, tạo thành một gói lớn.
Mã Khải Sơn dựa vào cây liễu, lười biếng nhìn bọn họ nói lời tạm biệt.
Những gì đáng lẽ phải nói đã nói nhiều từ lâu, bây giờ vào lúc này, không còn gì để nói nữa, Tiểu Cà Lăm đặt tay nải lên lưng, ôm mọi người, cuối cùng khi đến lượt Nguyễn Ngôn Sơ, hắn mím môi và dừng lại.
Hai người cách nhau một tuổi, nhưng Tiểu Cà Lăm thấp hơn đệ đệ rất nhiều, Tiểu Cà Lăm phải đứng nhón chân để ngang tầm mắt với cậu.
Gió khẽ thổi bên tai, hắn khẽ chớp mắt, đột nhiên quên mất mình muốn nói gì, một lúc lâu mới không nói nên lời, cuối cùng Nguyễn Ngôn Sơ phá vỡ sự im lặng.
Giọng cậu trầm thấp, ấm áp như ngọc, cậu thì thầm: “Cha mẹ ở đây, không đi xa đâu, đi xa ắt sẽ mạnh mẽ.” Sau khi dừng lại, cậu nói thêm, “Đệ biết huynh sẽ không làm chúng ta thất vọng, nhưng trên hết, huynh phải xứng đáng với bản thân mình. Bất kể là khi nào, đừng quên ý định ban đầu của huynh, hiểu không?”
Tiểu Cà Lăm gật đầu, hắn mím môi, cuối cùng nhẹ nhàng ôm lấy vai Nguyễn Ngôn Sơ, thì thầm: “A Ngôn, đệ phải giúp huynh chăm sóc mẹ.”
“Vâng.” Nguyễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258396/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.