Cho đến khi tiếng bước chân Tiết Duyên biến mất, Vi Thúy Nương rốt cuộc mới trút cục tức xuống cổ họng, nàng ấy ngửa đầu uống cạn một chén trà, nghiêng đầu lặng lẽ nói “Phi”.
A Lê cười khanh khách nhìn nàng ấy, giải thích, “Tiết Duyên bình thường không có như vậy, lát nữa ta sẽ nói với chàng, ngươi đừng tức giận.”
A Lê hôm nay hiếm khi đeo khuyên tai, một miếng ngọc bội nhỏ nhắn, không đắt tiền nhưng tinh xảo xinh đẹp, khiến nàng càng thêm xinh xắn lanh lẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn.
Vi Thúy Nương sửng sốt một chút, mới ý thức được lời nói của Tiết Duyên, trong lòng nàng ấy chợt co rút, nhẹ giọng hỏi, “A Lê, lỗ tai ngươi bị sao thế?”
A Lê vẫn cười như cũ, trong mắt chợt lóe sự ảm đạm, “Ta không nghe thấy.” Dừng một chút, nàng nói, “Nhưng không quan trọng, ngươi nói từ từ với ta là được, ta có thể hiểu được phần lớn.”
Vi Thúy Nương ngẩn người, nàng ấy ý thức được tai A Lê có vấn đề, nhưng lại không nghĩ nó nghiêm trọng như vậy. Ngón tay nàng ấy nhéo nhéo tay áo, chậm rãi nói, “Ta không nhìn ra.”
A Lê nói, “Ưm, ta cũng thường nói với Tiết Duyên, xem ta thích ứng tốt như thế nào, người ta cũng không biết ta đang bị bệnh như vậy.”
Nàng nói cười cười, không có biểu cảm đau lòng nào, nhưng Vi Thúy Nương chỉ cảm thấy chua xót, nàng ấy mím môi, tiến lên kéo tay A Lê, im lặng không lên tiếng.
A Lê cũng nhéo nhéo ngón tay nàng ấy, dịu dàng nói, “Đừng cứ mãi nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258371/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.