Bên cạnh Yến Xuân Lâu là một ngõ cụt, cuối ngõ được bịt kín bởi một bức tường thấp và chất đầy đồ lặt vặt. Vi Thúy Nương không nhìn đường, cho đến khi phát hiện thì đã không còn đường đi, vì thế khó khăn lắm mới dừng lại, nàng ấy nhắm mắt tựa vào vách tường, lau mạnh vào khóe mắt mình, thở hổn hển.
Nàng ấy đã mất mẹ từ lâu, vẫn đang sống với cha, khi còn bé, Vi chưởng quầy còn chưa có Yến Xuân Lâu, ông là một người nghèo, hai cha con nương tựa lẫn nhau, rồi khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng. Mãi đến năm Vi Thúy Nương mười tuổi, cuộc sống mới dần có khởi sắc. Vi chưởng quầy yêu nữ nhi như mạng sống của ông, đối xử với người ngoài thì khôn khéo tính kế, nhưng có cái gì tốt đều phải để lại cho Vi Thúy Nương. Tính tình của Vi Thúy Nương cứ luôn không tốt, nhưng Vi chưởng quầy lại luôn cười ha hả với nàng ấy như một Di Lặc Phật, nàng nói gì ông đều nghe nấy, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ cãi nhau, vì thế khó hòa thuận.
Lúc đó nàng ấy tức giận đến mù quáng, Vi Thúy Nương không quan tâm đến chuyện khác mà lao nhanh ra ngoài, hiện tại bình tĩnh một chút, cũng cảm thấy hối hận, nhưng vì sĩ diện, nàng ấy không nhịn được mà quay về.
Khi mặt trời nghiêng xuống, Vi Thúy Nương mặc một chiếc váy hoa trăm cánh bướm, tỏa sáng rực rỡ, nhưng nước da thì tệ không thể tả
A Lê cùng Tiết Duyên đứng ở đầu đường, cả hai đều cảm thấy kinh ngạc khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258370/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.