Cửa phòng bếp đã được thay bằng một tấm màn bông dày đã được A Lê giặt sạch sẽ, trên đó thêu vài cụm hoa mộc lan để ngăn bớt cái lạnh khắc nghiệt bên ngoài. Ngọn lửa trong lò vẫn đang cháy, căn phòng ấm áp, ánh nắng xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ chiếu vào khiến căn phòng rất sáng sủa.
Bánh trứng được thêm hành lá thái nhỏ, cực kỳ mặn để ăn với cơm, Tiết Duyên ực ực uống xong một chén cháo, trông mong nhìn A Lê, gọi một câu, “Vợ ơi.”
A Lê cười rộ lên, nhận lấy bát sứ trong tay chàng, rồi đi múc cháo cho chàng. Tiết Duyên vươn đũa chấm đậu phụ vào nước tương, Triệu đại nương thích ăn vừng, trên đậu phụ cũng có rắc một lớp hạt vừng trắng, làm loãng vị mặn, không ăn cùng cơm cũng rất ngon.
A Lê múc cháo xong, đang cầm chén cẩn thận đi về phía trước thì rèm cửa bị xốc lên một tiếng, Hồ An Hòa lao vào như chạy trối chết, thở hổn hển nói: “Sao nữ nhân kia biết nhà ngươi ở đâu, mà còn tìm tới thế?!”
A Lê bị hoảng sợ khi Hồ An Hòa đột nhiên xuất hiện, tay run lên, cháo trong chén rơi ra ngoài hơn phân nửa, dính vào mu bàn tay. Tiết Duyên vội vàng nhận lấy chén, rồi kéo một miếng giẻ để lau cho nàng, lúc đi ngang qua Hồ An Hòa, không quên đạp mạnh một cái, “Ngươi bị bệnh hả?”
Hồ An Hòa ngồi phịch trên ghế, oan ức nói, “Ta không bị bệnh.” Hắn lau mồ hôi trên mũi, lại nói, “Ngươi mau ra ngoài xem đi, nữ nhân kia ở ngay trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258372/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.