Vi chưởng quỹ đang đứng ở trước bàn tính sổ sách, đánh bàn tính cạch cạch, ông không nghĩ rằng Tiết Duyên đến sớm như vậy, bị tiểu nhị gọi vài tiếng thì mới nhìn về phía cửa, sửng sốt ngay lập tức, sau đó liền chất lên vẻ mặt tươi cười, nghênh đón nói, “Ôi, thật sự là khách quý, không từ xa nghênh đón, mong rằng không trách.”
Tiết Duyên phủi góc áo, vuốt cằm nói, “Ngài khách khí rồi.”
Vi chưởng quỹ cười ha ha một tiếng, sau đó ra hiệu “Mời”, “Tiết chưởng quỹ, chúng ta lên lầu nói chuyện.”
Lần trước Tiết Duyên dẫn theo A Lê đến Yến Xuân lâu bán giỏ liễu, thiếu chút nữa bị tiểu nhị đuổi ra ngoài, lần này ngược lại được đãi ngộ cao quý. Vi chưởng quỹ phân phó người mở phòng tốt nhất, ngồi bắc hướng nam, ánh sáng cực tốt, ánh sáng buổi sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, mặt đất gỗ nam đều tỏa sáng.
Trà Long Tỉnh mới được ngâm xong, mùi trà nồng đậm, Vi chưởng quỹ một tay nâng tay áo, tự tay rót cho Tiết Duyên một chén, cười hỏi, “Qua một đêm, Tiết chưởng quỹ suy nghĩ như thế nào?”
Tiết Duyên cười nhạt nói cảm ơn, sau đó nói, “Suy nghĩ kỹ rồi.”
Nghe vậy, Vi chưởng quỹ vui mừng, “Tiết chưởng quỹ quả thật là thiếu niên tài tuấn, làm việc lưu loát thẳng thắn!” Ông nhấp một ngụm trà, hào sảng nói, “Ngươi cứ ra giá, chỉ cần không quá đáng, Vi mỗ ta tuyệt đối không cãi lại.”
“Ngài hiểu lầm rồi.” Tiết Duyên dừng một chút, “Ta không bán.”
Nghe giọng điệu lạnh nhạt của chàng, Vi chưởng quỹ suýt nữa phun
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258364/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.