Hồ An Hòa chậm chạp đứng thẳng lưng, “ừm” một tiếng.
Vi Thúy Nương nhướng mày, cam chịu nói “Vậy được được”, sau đó liền lấy túi tiền to từ trong tay áo, “Cộp” một cái ném lên bàn làm việc. Hồ An Hòa cúi đầu nhìn chằm chằm vào túi tiền màu san hô có thêu hình những con bướm, trong lòng thì thầm “Có tiền thật tốt”.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng bóp bóp, cảm giác no nê bên trong khiến tim hắn lỡ nhịp, Hồ An Hòa nuốt một ngụm nước bọt, hỏi, “Sao cái này lại có giá ba lượng bạc?”
“Ba lượng sáu đồng.” Vi Thúy Nương hơi mất hứng, nhíu mày lạnh lùng nói, “Ngươi đừng nhớ tới tiền của ta trước, viết xong lá thư mới là chuyện chính đáng, bằng không, ngươi một văn cũng không có đâu.”
Hồ An Hòa “Ồ” một tiếng, ngơ ngác như khúc gỗ ngồi xuống, lấy giấy gấp trong túi ra, trải trên mặt bàn.
Trong lòng hắn lẩm bẩm, sao khoảng cách giữa nữ nhân này và nữ nhân khác lại lớn như vậy?
Tính tình A Lê thì dịu dàng êm dịu, nói chuyện nhẹ nhàng, trong mắt luôn mang theo ý cười, khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy thoải mái trong lòng. Còn vị trước mặt này, không nói đến chuyện khác, cây trâm vàng trên đầu có thể làm mù mắt người ta, gương mặt thì không có biểu cảm, mà giọng nói thì châm chọc khiêu khích, trên mặt tràn đầy băng lạnh.
Hồ An Hòa cảm thấy lạnh, hắn khép cổ áo của mình lại, thở vào lòng bàn tay của mình, và hỏi, “Cô nương, ngươi muốn viết những gì?”
Vi Thúy Nương ngồi đối diện hắn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258365/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.