Mì thịt thái chú ý đến màu sắc phù hợp, vừa ngon vừa đẹp mắt. Món ăn phụ của mì thịt thái Kỳ Sơn chủ yếu là trứng gà, tỏi, cà rốt và đậu phụ trắng, nhưng Tiết Duyên là người ở kinh thành, A Lê sợ chàng ăn không quen hương vị của Tây Bắc, nên điều chỉnh một chút.
Đậu đũa thái hạt lựu, mầm tỏi cắt khúc, thêm củ cải trắng và bí đỏ nhỏ, màu xanh đẹp mắt, nhìn rất bắt mắt. Thịt bằm là trực tiếp sử dụng thịt giòn còn sót lại buổi trưa, trước tiên đem chiên qua dầu, bởi vì vốn đã rục, cho nên chỉ cần phết một chút dầu, bên ngoài thịt cháy như vậy nhưng bên trong lại giòn, cắn nhẹ có thể chảy ra nước, mùi vị rất thơm.
Sau khi chạy bôn ba cả buổi chiều, Tiết Duyên đói đến mức không chịu nổi, A Lê bảo chàng đợi bên cạnh mình, nhưng chàng không chịu, liền đứng ở đó trông mong nhìn chằm chằm.
A Lê cảm thấy buồn cười, dùng đũa gắp một miếng thịt chiên giòn, thổi hai cái, rồi đút cho chàng ăn. Tiết Duyên cũng không ngại nóng, há mồm liền ngậm vào, bị phỏng đến mức đầu lưỡi đảo loạn mà không nỡ nhả ra, cuối cùng nuốt trọn xuống, tuy không nhai vài lần, nhưng mùi thơm vẫn lưu lại giữa môi và răng, dư vị vô cùng.
Tiết Duyên l**m l**m môi, đưa tay ôm lấy vai A Lê, lấy lòng dùng hai má cọ cọ nàng, ý tứ nọ rất rõ ràng, còn muốn thêm một miếng nữa.
A Lê vỗ tay chàng, không chút lưu tình nói, “Không cho.” Chỗ trước bếp hẹp, Tiết Duyên lại cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258363/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.