Thiếu gia không kêu dừng xe, xa phu cũng chỉ đành giả câm vờ điếc tiếp tục vững vàng đi về phía trước. Đặng Huy giục ngựa vụng trộm đi theo một lát, hồi lâu không nghe thấy bên trong truyền ra động tĩnh, biết Tống Mạch phát hiện rồi, buông tiếng thở dài tiếc hận, phẫn nộ quay lại bên cạnh xe ngựa của muội muội.
"Ca ca, huynh đi làm cái gì vậy?" Đặng Uyển vén lên một góc rèm cửa sổ, nghi hoặc hỏi.
"Không làm cái gì, muội ngồi yên đấy đi." Đặng Huy cố ý tụt lại phía sau một chút, tránh đi tầm mắt của Đặng Uyển, sau đó không kiêng nể gì nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa phía trước, ở trong đầu tưởng tượng cảnh tượng nóng bỏng bên trong. Không được, đêm nay hắn phải tìm ngay một nha đầu thử xem.
Bên trong xe.
Nam nhân tức giận vẫn là rất dọa người, Đường Hoan ngoan ngoãn nằm trong lòng Tống Mạch, xung quanh tất cả đều là hương vị chỉ có duy nhất trên người hắn, quen thuộc lại dễ ngửi.
"Tống Mạch, ta… bị gã nhìn thấy không?"
"Không có."
"Vậy sao chàng còn tức giận? Doạ ta rồi." Đường Hoan đẩy đẩy, từ trong xiêm y của hắn chui ra, mắt to có chút sợ sệt nhìn hắn.
Tầm mắt của Tống Mạch xẹt qua cổ vai nàng vô ý lộ ra, dừng một chút, ôn nhu nói: "Được, ta không giận, ta đỡ nàng đứng lên, mau mặc vào đi."
Đường Hoan ôm hắn không động, con ngươi đảo vòng, nhỏ giọng nhận sai: "Đều là ta không tốt, nhất định đòi ra ngoài cùng chàng. Nếu ta ngoan ngoãn đợi ở nhà, sẽ không xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/9-giac-mong-xuan-cua-nu-hai-hoa-tac/1538839/chuong-67-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.