Phát súng lần trước của Tăng Du thực ra không hề chuẩn.
Viên đạn chỉ trúng vào vai cô.
Cô ở Pháp bị gầy đi là vì những cơn đau đầu.
Tăng Du khi điều trị bệnh rối loạn trí nhớ của cô đã cố ý kìm nén tinh thần của cô lại, muốn trị được nó chỉ có thể có thuốc, nhưng cô sau khi gặp chuyện đã mấy tháng liền không có thuốc giải.
Vì vậy tình trạng của cô mới lúc tốt lúc không tốt.
Khi cô đau đầu thì dường như cả đêm mất ngủ, vào những ngày có nắng rực rỡ thì đầu cô lại không đau, cô lại giống với người bình thường.
Bắc Minh Dục vừa đưa Lương Nặc về tới Hải Thành đã mời bác sĩ nổi tiếng trước đây về để chuẩn đoán và điều trị cho cô.
Vị bác sĩ vuốt râu vừa kiểm tra cho cô vừa thở dài: “Thiếu phu nhân, nếu không phải là cô đang mang thai, thực ra uống một số thuốc giảm đau là cũng đã có tác dụng rồi.”
“Em tin là thiếu gia sẽ rất nhanh tìm thấy em thôi.” Lương Nặc lắc đầu, cô nắm chặt lấy tay Bắc Minh Dục: “Em đã không dùng thuốc thần kinh là gì đứa con, tự bản thân em cũng không muốn dùng, Tăng Du y thuật cao như thế, ngộ nhỡ em uống thuốc lung tung dẫn tới rối loạn thần kinh, lại quên hết mọi chuyện trước đây thì làm thế nào.....”
Dưới ánh sáng màu trắng bạc, Bắc Minh Dục cúi đầu nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của cô.
Đột nhiên trong giây phút đó, trong lòng anh vô cùng cảm động.
Anh mở miệng nhưng lại cảm thấy lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/843016/chuong-481.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.