Lương Bác Sinh nhăn mặt nheo mày quay ra Hứa Thư Á: “Đủ rồi, cô đang nói cái gì thế hả? Nói linh tinh, Tôi chỉ là nhìn Châu gia không vừa mắt, Bác Thụy một tập đoàn lớn lại phát triển bao nhiêu năm như thế, sao lại có chuyện nói không còn là không còn.”
Hai người một người hát một người múa, Lương Nặc còn chưa biết nên đối phó thế nào thì ngồi bên cạnh, Lương phu nhân như điên lên vậy liều xoải tay ra giáng cho Hứa Thư Á một cái tát đến vẹo cả mặt đi.
“Đồ rẻ tiêng! Nhất định là cô đã bỏ bùa Bác Sinh, từ trước tới nay chú ấy luôn luôn yêu thương Vân nhi, coi nó như con gái ruột của mình vậy, tôi vẫn còn tò mò không biết tại sao chú ấy đột nhiên lại đối phó Châu gia, hại Vân nhi phải li hô, giờ thì rõ rồi, hóa ra là cô đứng đằng sau! Bác Thụy không còn nữa thì thôi, không còn nữa còn có thể gây dựng lại, thế nhưng Vân nhi...Vân nhi biết làm thế nào bây giờ!
Đồ rẻ tiền kia....”
Nói xong bà ta vẫn còn muốn xông lên đánh Hứa Thư Á, ánh mắt Hứa Thư Á hiện lên rõ vẻ tức tối lạnh lùng, nhưng rất nhau sau đó, cô ta lấy tay ôm lấy mặt, thu người về phía sau Lương Bác Sinh nói: “Chị dâu, sự việc của Châu gia thực sự không có liên quan gì tới em cả...Bác Sinh....Bác Sinh....”
Những mạch máu trên thái dương Lương Bác Sinh giật đùng đùng, vội vàng ngăn Lương phu nhân lại: “Chị dâu, Thư Á không phải loại người như vậy đâu, đánh úp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842633/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.