“Ư...ư....ư” Lương Nặc cố gắng mở to hai mắt, lấy tay đập đạp vào ngực anh: “Đây là...là...công...ty.”
Lời của cô như bị anh nuốt ực vào trong mất rồi, mãi tới lúc thấy cô thở có vẻ khó nhọc, Bắc Minh Dục mới thả cô ra, cười khẩy, nói: “Đây là công ty của tôi, tôi thích làm gì ở đây thì làm, bọn họ xem ai dám nói gì chứ?”
Lương Nặc mặt đỏ ửng hết cả lên, đẩy anh ra, khẽ quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, cảm thấy không có ai đang nhìn họ với ánh mắt tò mò hay cười cợt cô mới cảm thấy yên tâm hơn.
“Anh...Anh đúng là không biết xấu hổ.”
Bắc Minh Dục khẽ cười như vẻ chẳng quan tâm tới lời nói của cô, lại một lần nữa cầm lấy tay cô lôi cô vào lòng, nói: “Cô chủ động tới tìm tôi, xem ra là nghĩ thông rồi, có điều cũng đúng lúc lắm, tôi cũng có thể để cô nhìn rõ bộ mặt thật của một số người.”
Nói xong, Bắc Minh DỤc liền đưa Lương Nặc tới một công ty thám tử tư nhân. Nhìn thấy người thám tử đó Lương Nặc cảm thấy rất quen, hình như cô đã gặp ở đâu, suy nghĩ hồi lâu cô mới nhớ ra, có mấy lần cô và Đổng Hàn Thanh gặp nhau, cô đều gặp người đàn ông này, chỉ là những lần đó đều không thật chú ý, cô như sực hiểu ra hỏi: “Anh ta chính là người chụp trộm những bức ảnh đó.”
“Đúng vậy.” mắt Bắc Minh Dục bỗng sáng lên: “Xem ra cũng có lúc đầu cô không phải chỉ dành để trang trí nhỉ?”
“Có mà đầu anh mới dành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842632/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.