Ngày hôm qua hai người vừa mới đi tới cửa hàng hoa, cô lờ mờ đoán rằng số hoa này cơ bản không phải do anh tặng, muốn tặng anh ta đã tặng tối qua rồi... nhưng vô đâu biết rằng anh bị sự kiêu ngạo và một chút xấu hổ làm cho không dám thừa nhận.... Hoa lay ơn tỏa ra mùi hương nhè nhẹ khắp phòng, cô đi tới trước bình hoa, khẽ khàng ngắm vuốt từng bông hoa.
Bắc Minh Dục tối đến không về nhà, cùng với Lý Tranh Diễn tìm cách để tìm ra bọn lưu manh côn đồ kia, còn Lương Nặc thì nói chuyện điện thoại với Đổng Hàn Thanh, sau khi cô xin lỗi, tỏ ra áy náy về những phiền phức đã đem lại cho anh ta liền khéo léo từ chối, nói sau này hai người không nên gặp nhau nữa, Đổng Hàn Thanh nghe thấy vậy chỉ cười mà không nói gì.
“Cậu nói là cậu tặng cô ấy hoa hướng dương và hoa lay ơn?” Lý Tranh Diễn nhìn Bắc Minh Dục với ánh mắt coi thường: “Làm gì có người phụ nữ nào không thích hoa hồng chứ? vậy mà cậu lại đi tặng mấy loại hoa thông tục đó?”
“Cậu thì hiểu cái gì chứ?” Bắc Minh Dục nhìn Lý Tranh Diễn chế nhạo: “Cậu tưởng Lương Nặc giống với những người phụ nữ khác à? Hoa hướng dương và hoa lay ơn mới thực sự phù hợp với cô ấy. Lần sau, tôi có điên mới nhờ cậu tư vấn nên mua gì để tặng phụ nữ.”
Lần trước tặng cái gì mà đồ ngủ gợi cảm, hại hai người loạn hết cả lên.
“Trời....”
Đối diện với ánh mắt coi thường của chiến hữu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842631/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.