Bắc Minh Dục nhăn mặt nheo mày: “Đói thật rồi à?”
“Ừm” Lương Nặc cúi rụp đầu xuống, nhìn tội tội, đáng thương.
Bắc Minh Dục nhìn cô móc móc ngón tay trỏ: “Lại đây.”
“Anh...Anh muốn làm gì?”
“Không phải là muốn ăn à? Lại đây, chia cho một ít, nhìn điệu bộ biết là lười đi làm bát khác rồi.” Bắc Minh Dục nói rất thành ý, sau đó khuấy khuấy bát mì lên nhìn như muốn chia một phần cho Lương Nặc.
Lương Nặc đột nhiên nhìn anh nói: “Anh đúng là mặt dày quá đấy, đó rõ ràng là mì của tôi....thế mà lại còn lại ra vẻ độ lượng với tôi.”
“Biết rồi, tôi cũng có chê bai gì đâu, lại còn ăn bát mỳ dính nước miếng của cô rồi đấy thôi.”
Lương Nặc nhìn anh tức giận rồi đi thẳng lên tầng.
Mấy ngày hôm sau Lương Nặc nhận được được tin từ Đổng Hàn Thanh, nói rằng anh ta ra viện rồi, muốn mời cô ăn một bữa cơm, vừa hay hôm đó bác sĩ của gia đình tới tiến hành kiểm tra định kỳ, cô tiện thể hỏi luôn: “Tôi có thể ăn một số món hương vị đầy đủ một chút không? Gần đây tôi luôn phải ăn những đồ ăn thanh đạm, nhạt nhẽo quá.”
Vị bác sĩ thực sự thấy rất khó trả lời cô, đắn đo một lát cuối cùng cũng gật đầu: “Có thể nhưng thiếu phu nhân phải chú ý, ăn ít thôi.”
Sau đó Lương Nặc còn hỏi Đổng Hàn Thanh hay là gọi Thẩm Ưu cùng đi ăn, cô cũng nói nếu Thẩm Ưu đi thì cô mới đi không thì thôi, Đổng Hàn Thanh nói đương nhiên là có cả Thẩm Ưu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842634/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.