“Cô cũng thích hoa hồng?”
“Không thích.” Lương nặc lắc đầu: “Hoa hồng thích hợp với bạn của anh, không thích hợp với tôi, tôi ra xe trước đợi anh, anh nhờ mấy người bán hoa chọn giúp đi.”
Lương Nặc không thèm đợi anh phản ứng mà đi thẳng ra xe ngồi, còn cẩn thận khóa cửa xe lại.
Không lâu sau, Lương Nặc nhìn thấy Bắc Minh Dục đi ra từ cửa hàng hoa, khuôn mặt tỏ rõ sự vui vẻ, trên tay không cầm bất kỳ loại hoa nào, cô ngạc nhiên hỏi anh: “Anh không mua hoa à?”
Bắc Minh Dục nhìn cô cười không nói gì cả.
Lương Nặc tự nhắc bản thân mình, im mồm vào thì hơn, anh ta lại sắp lên cơn rồi....
*
Ngày hôm sau.
Toàn bộ tập đoàn Bắc Minh như thay đổi, như được thổi vào một luồng gió tươi lành, tất cả các nhân viên với sắc mặt rất vui vẻ, làm việc hăng say.
Lý Tranh Diễn nói: “Cậu đúng là điển hình cho kiểu người chỉ cho phép người khác vui vẻ khi mình vui vẻ!”
“Thế thì làm sao?” Bắc Minh Dục ngước lên cười: “Tôi thích thế.”
“Đúng rồi, cậu bảo tôi đi điều tra nguồn gốc những bức ảnh kía, tôi chạy khắp nơi lật tung cái đất Hải Thành này nên cuối cùng....”
“Nói vào trọng tâm đi.”
“Trọng tâm đó là những bức ảnh đó đến từ một thám tử tư nhân.”
“Thám tử?” Ánh mắt Bắc Minh Dục tỏ rõ sự tò mò, anh đang suy nghĩ xem kẻ nào rồi quay ra nói với Lý Tranh Diễn: “Xem ra gan cũng lớn đấy, dám thanh thiên bạch nhật theo dõi vợ tôi.”
“Người ta đương nhiên là to
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842629/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.