" Cái khăn quàng cổ này… bán cho tôi! "
Hướng Mạc Tâm buông bút, lần này nghiêm túc nhìn anh:
" Bán cho anh? "
Cao Lãng gật đầu:
" Muốn bao nhiêu? "
Hướng Mạc Tâm không suy nghĩ liền đáp:
" Này là vô giá! Không bán! " Đây là khăn đôi của cô và Tư Duệ, là sản phẩm tâm đắc nhất của cô, hà cớ gì phải bán cho người khác chứ!
Trước thái độ kiên quyết ấy, Cao Lãng cũng chẳng lấy làm lạ, càng không vì thế mà bế tắc. Anh thản nhiên ngồi xuống ghế gỗ đối diện, rút trong túi áo trong ra một tờ chi phiếu, sau đó lấy bút của Hướng Mạc Tâm viết vào một dãy số. Dãy số mà Hướng Mạc Tâm nhìn vào phải nuốt nước bọt đổi ý:
10.000.000 triệu.
***
Tối hôm ấy, Hướng Mạc Tâm cầm tấm chi phiếu trên tay, cười hà hà không ngớt. Mẹ Thanh nhìn bộ dáng dở người của con gái, không nhịn được khẽ quát mấy tiếng:
" Tâm Tâm thối, đứa con gái này con trúng khí cười à? Hay là yêu đương với A Luật rồi? " Gần đây bà để ý thấy hai đứa trẻ này cứ hay dính lấy nhau, khiến người ta không khỏi nghi ngờ.
Hướng Mạc Tâm đưa mắt nhìn mẹ lắc đầu phủ nhận, lấy tấm chi phiếu che lên miệng, chỉ để lộ chiếc mũi nhỏ xinh. Đôi mắt to tròn cười đến híp lại thành một đường chỉ:
" Mẹ, về sau con lên đại học, có thể tự lo cho mình được rồi! "
Mẹ Thanh không nhìn đến tờ chi phiếu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795069/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.