Dọc hành lang, người người đi lại đông đúc. Tiếng giày dép nện trên sàn thiếc cho thấy sự khẩn trương của tất thảy bọn họ.
Chưa bao giờ mà Tử Thượng lại mở ra một cuộc họp lớn như vậy.
Hôm nay, những nhân vật lớn nhỏ, những sát thủ khét tiếng trong giới thuộc tổ chức đều trở về căn cứ dưới sự triệu tập của Tề Vỹ Thiên.
Ngô Hạo dĩ nhiên cũng có mặt. Vì sống ngay tại căn cứ nên anh đã đến phòng họp từ sớm. Anh ngồi trước sẵn, tựa vào lưng ghế, ngón tay thon dài không kiên nhẫn nhịp nhịp lên mặt bàn. Ánh mắt từ đầu chí cuối vẫn luôn nheo lại bắn ra một tia âm trầm, lạnh lẽo.
Phòng họp của Tử Thượng được đặt ở tầng lầu cao nhất với diện tích 200 mét vuông. Chính giữa kê một chiếc bàn cực đại, xung quanh là những vị trí từ cao đến thấp và Tề Vỹ Thiên ngồi ở vị trí cao nhất.
Khi mọi người đã có mặt đông đủ, Tề Vỹ Thiên đứng dậy, gương mặt lạnh băng mang theo nửa phần sát khí. Ánh mắt cuồng nộ, sống mũi thẳng tắp, nửa mặt góc cạnh bị ánh sáng chia làm hai phần sáng tối. Kết hợp với mái tóc dài quá cổ được buộc cao lên phân nửa một cách tùy ý, càng khiến hắn trông như vị chúa tể sơn lâm đầy quyền lực nơi rừng xanh.
Tề Vỹ Thiên mở miệng, cơ hàm góc cạnh khẽ động đậy, kèm đó là một thanh âm trầm thấp đã hạ nén nộ khí đến cực hạn.
" Về vụ việc Jexcell công khai ám hại năm sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795068/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.