Tầm mắt đặc biệt chú ý đến chiếc kính râm tròng đen bản lớn đương chắn ngang trên gương mặt xinh đẹp của người đang ngủ say trên giường, mày anh hơi nhíu lại. Kể cả khi đi ngủ, cô gái này cũng mang kính ư?
Nghĩ rằng cô sẽ bị cấn và cảm thấy không thoải mái, Cao Lãng bước đến bên cạnh chỗ cô đang nằm, khom người nhẹ nhàng tháo chiếc kính ra.
Lúc này, Đồng Giai Lị đột nhiên mở mắt trừng trừng, làm anh cũng thoáng sựng người:
" Cô… "
" Lãng "
Cả hai bất động, hai mắt chằm chằm nhìn nhau, người kinh ngạc, người hốt hoảng. Có điều đồng tử của cô gái quá loãng, hoàn toàn không nhìn thấy tiêu cự. Dưới ánh sáng nhập nhoạng của chiếc đèn ngủ, đôi mắt cô như được hòa trộn với nhũ vàng tạo thành một hỗn hợp thật lung linh nhưng cũng lại có phần dọa người.
Bấy giờ Cao Lãng mới hiểu ra tại vì sao Đồng Giai Lị lại luôn đeo chiếc kính hết mực vướng víu này. Cảm giác mắc nợ trong lòng anh cũng vì thế ngày một tăng cao. Anh đưa lòng bàn tay áp lên hai mắt cô, nhẹ nhàng vuốt xuống:
" Ngủ tiếp đi! Về sau cũng không cần đeo thứ này nữa! "
Đồng Giai Lị lắc đầu:
" Không được! Rất xấu xí! Em không muốn anh nhìn thấy bộ dáng xấu xí này của mình! "
" Không xấu! " Anh nói, ngữ khí đã không còn lạnh lùng như trước. Trong đêm tuyết rơi, thanh âm càng thêm trầm ấm ôn nhu. " Ngủ đi! "
Nói rồi, Cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795039/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.