Tại sao Tiểu Tư chỉ hơn cô có một tuổi nhưng lại phải dọn tới đây ở một mình, không người thân không bạn bè chứ? Gia đình chị ấy đâu? Chị ấy còn đi học không?
Còn có tại sao Tiểu Tư lại không thể nói chuyện? Bình thường nếu bị câm sẽ xui xẻo bị luôn cả điếc. Thế nhưng thính giác của Tiểu Tư rất tốt, không bị ảnh hưởng gì. Đặc biệt là đôi mắt xinh đẹp vắng bóng tiêu cự kia, nhìn vào nó cô không thể tin rằng đó là bị mù bẩm sinh
Trước đây, Hướng Mạc Tâm cũng tò mò qua mấy lần, nhưng hễ cứ nhìn thấy sự trầm lặng của Tiểu Tư, nỗi hiếu kỳ trong cô lại tan biến.
Còn bây giờ thì…
Cô muốn biết! Cô muốn biết nhiều hơn về Tiểu Tư! Chỉ vậy thôi! Có khi đây sẽ là lần cuối cùng hai người còn có thể gặp nhau, cũng là cơ hội cuối cùng. Nếu cô bỏ qua, cô vĩnh viễn sẽ không thể hiểu thấu cô ấy, sẽ hối hận suốt đời.
Nghĩ vậy, Hướng Mạc Tâm liền chạy một mạch định sang nhà bên cạnh. Nhưng ra đến cổng cô bỗng khựng bước, vuốt cằm nghĩ nghĩ một hồi lại chạy ngược vào trong nhà, lấy trong tủ quần áo ra một món đồ đã được cất giữ từ rất lâu.
__________________________________
Đêm 23, thành phố C.
Phòng trị liệu, bệnh viện trung tâm.
Cao Lãng vẫn đang điên cuồng tập luyện. Đôi chân của anh tuy vẫn còn phải bó một lớp bột mỏng nhưng căn bản đã có thể đi lại bình thường. Mặc quần dài vào hoàn toàn không nhìn ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795037/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.