Tư Duệ và Tiểu Hà đi xe buýt hơn ba mươi phút thì đến được ga tàu. Trên xe, có không ít người dòm ngó Tư Duệ, bởi vì họ phát hiện ra cô gái này bị khiếm khuyết quá nhiều, vừa mù vừa câm, quá là đáng thương đi! Các cụ già tặc lưỡi thở dài, cảm thấy ông trời đối với cô thật bất công.
Tiểu Hà lén lút quan sát ánh mắt của những người xung quanh, hiếu kỳ có, kỳ thị có, thương hại càng nhiều hơn. Chị lại nhìn sang Tiểu Tư, chị biết cô có thể cảm nhận được những sự soi mói cùng mấy lời bàn tán xì xào kia. Thế nhưng cô bé lại chẳng mảy may quan tâm đến, giống như đó chẳng phải là chuyện dính dáng tới mình.
Chuyến đi đến thành phố C thượng lộ bình an.
Bấy giờ đã là hơn mười giờ trưa, đặt chân trên con đường phố quen thuộc, Tư Duệ nới lỏng khăn quàng cổ, kéo chiếc khẩu trang màu trắng xuống dưới cằm tranh thủ hít thở không khí nơi đây, nơi mà cô sinh ra và lớn lên.
Tuy tuyết đã ngừng rơi, nhưng dư âm mà chúng để lại sau trận bão tuyết đêm qua vẫn còn đó. Mang đến cho thành phố một cái lạnh cắt da cắt thịt.
Tư Duệ nhắm hờ mắt thở dài một hơi, làn khói trắng mờ nhạt từ chiếc miệng nhỏ xinh theo đó thổi ra rồi hòa vào không khí.
Thời gian thấm thoát trôi qua, cô đã rời thành phố này được hơn hai tháng, chẳng biết nơi này có thay đổi gì không?
Thế mà…
Chưa cần nói tới thành phố, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795041/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.