Lúc Tư Duệ cùng Cao Lãng xuống bếp ăn sáng đã là chuyện của hai mươi phút sau.
Dưới nhà vừa hay có vị khách không mời mà đến.
Đồng Giai Lỵ một thân váy công sở thanh lịch, hai chân bắt chéo ngồi trên sofa uống trà do người làm mang lên. Mặt cô không chút biểu tình nhìn đôi nam nữ ở trên cầu thang từ từ đi xuống, vẫn lặng lẽ thưởng thức vị trà xanh chan chát đăng đắng.
Cảm giác này không tệ!
Khi Cao Lãng và Tư Duệ đi đến ngang qua sofa, Đồng Giai Lỵ mới đặt tách trà xuống, cười nhạt:
" Người cần gặp cuối cùng cũng xuất hiện rồi! "
Cao Lãng như có như không liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi tao nhã trên sofa phòng khách, trước lời nói kia càng không muốn vòng vo tam quốc:
" Đồng Tổng tới đây là có việc gì? "
" Muốn mời anh ăn sáng, nhân tiện bàn bạc chút việc… " Ngưng một lúc, cô khẽ đánh mắt sang Tư Duệ, đồng tử đen láy ẩn hiện chút ý tứ " Có tiện không? "
Lúc này, Tư Duệ mới giật mình chớp chớp mắt. Đồng Giai Lỵ là đang hỏi cô sao?
Đang không biết trả lời làm sao, Cao Lãng đã lạnh lùng buông một câu:
" Không tiện! " Nói rồi trực tiếp dắt Tư Duệ vào phòng bếp ăn sáng.
Đồng Giai Lỵ tiếp tục ngồi một mình ở phòng khách. Gương mặt thanh tú xinh đẹp vẫn điềm đạm dõi theo bóng lưng hai người. Cô tự rót thêm một tách trà cho mình, chậm rãi đưa lên miệng nhấm nháp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2794963/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.