Ở một diễn biến khác.
Tử Thượng, phòng 103.
Trời chỉ vừa tờ mờ sáng, Diệp Mai Chi đã bị cơn đau rát khắp toàn thân làm cho bừng tỉnh.
Cô ôm đầu không vội ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở hướng lên trần nhà lạnh lẽo. Căn phòng gần như rơi vào bóng tối nếu không có ánh bình minh hờ hững hắt từ ngoài cửa sổ vào.
Bên cửa sổ, người đàn ông dáng người cao gầy đứng im lìm nhìn ra bầu trời hửng sáng, khẽ lắc lư ly rượu vang cầm trên tay, ánh mắt hắn đen thẳm tựa hồ có thể cuốn linh hồn người khác vào tận cùng vực sâu.
Như có thần giao cách cảm, Diệp Mai Chi vừa mở mắt, hắn đã cất giọng lạnh băng:
" Còn sớm, ngủ thêm một chút đi! "
Diệp Mai Chi chớp chớp mắt, người đàn ông này ở đâu tức là người của Tử Thượng. Bảo cô ngủ thêm? Côn đồ từ khi nào lại có tâm như vậy?
Thấy cô không nói, cũng không có ý định ngủ tiếp, còn giương ánh mắt cả kinh nhìn mình. Ngô Hạo nhấp cạn ly rượu đặt xuống bên bàn cửa sổ, xoay người nhàn nhạ bước đến bên giường.
Thấy hắn đang dần tiến về phía mình, ánh mắt nhìn cô băng giá còn hơn cả giọng nói. Diệp Mai Chi đề phòng ngồi dậy, vết thương được băng bó kỹ lưỡng bị động tác của cô truyền thêm cơn đau rát.
" Anh… anh muốn làm gì? "
Trái lại với sự cảnh giác của cô, Ngô Hạo chỉ lặng lẽ ngồi bên mép giường. Chiếc nệm bị trọng lượng của người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2794965/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.