" Các người thả tôi ra! Mẹ nó, bà đây đã làm gì mà phải bị bắt rồi hành hạ như vậy chứ?! "
Trước sự quất quẩy của roi da, Diệp Mai Chi càng thêm phẫn uất hét lên. Mà Cao Lãng thì chỉ nhếch môi hừ lạnh:
" Còn không phải bản thân chơi trò tiểu nhân trước? "
Chuốc thuốc anh? Chưa hết! Còn muốn Tư Duệ suốt đời mang tiếng trộm cắp hèn hạ. Nhân tiện làm rạn nứt mối quan hệ giữa Cao và Cố gia.
" Nói cho cô biết! Khiến cho Diệp Thị suýt phá sản đã là gì? Bây giờ mới thực sự là ăn miếng trả miếng! "
Dứt câu, Cao Lãng xoay người rời đi. Tề Vỹ Thiên tay đút túi quần cũng ung dung theo sau. Khóe môi nhếch lên một cách giễu cợt. Đối với người phụ nữ tả tơi thương tích đầy mình trước mặt, một chút mủi lòng thương hại cũng không có.
Tên thuộc hạ cầm roi đằng sau bỗng lên tiếng:
" Lão Đại, người đàn bà này tiếp theo xử lý thế nào? "
Tề Vỹ Thiên dừng bước, cũng không có xoay người lại:
" Giao cho Ngô Hạo! "
" Tuân lệnh! "
Hai người đàn ông cao ráo hiên ngang bước trên đường hầm ẩm thấp với ánh đèn mập mờ. Mùi máu tanh nồng cùng tử khí tỏa ra từ khắp nơi, khiến người ta không quen mà phải đặt chân đến đều cảm thấy lợm giọng.
Bên ngoài, tiếng la hét chống đối của Diệp Mai Chi đã hòa trộn với thanh âm phát ra từ những phòng giam khác. Nghe chói tai vô cùng!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2794961/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.