Hôm ấy, Kỷ Ức đang ở trong phòng làm việc của ông nội.
Sáng nay ngủ dậy cô bé đã thấy cổ họng đau rát, đầu óc choáng váng. Vốn đãquen với việc ban ngày thường không có ai ở nhà, đặc biệt là trong những dịp nghỉ hè nghỉ đông, nên Kỷ Ức càng phải tự lực cánh sinh giải quyếtmọi vấn đề.
Nhưng vấn đề bây giờ là, Kỷ Ức cảm thấy mình đã bị ốm, cần phải uống thuốc.
Vậy nhưng lâu lắm rồi cô không ốm nên cô đã quên mất hòm thuốc cất ở đâu rồi.
Sau khi lục tung bảy, tám cái ngăn kéo, cuối cùng Kỷ Ức cũng tìm thấy nó.
Hai viên giảm sốt, hai viên cảm cúm, có nên thêm một viên Ngưu Hoàng giảmnhiệt nữa không nhỉ? Hình như năm ngoái khi sốt cao, mẹ đã cho mình uống loại này thì phải, thế thì thêm một viên nữa vậy.
Kỷ Ức gỡ từng viên thuốc ra khỏi vỉ, vừa rót nước thì chợt nghe thấy tiếng chuông cửa.
Kỷ Ức đặt thuốc lên trên tờ khăn giấy rồi chạy ra cửa, nhón chân nhìn qua lỗ mắt mèo.
Ánh nắng giữa mùa hạ xuyên qua khung cửa kính, buông xuống hành lang, chiếu rọi từng ngóc ngách, không để xót bất kỳ góc tối nào. Trong ánh nắngchói chang ấy, Kỷ Ức nhìn thấy Quý Thành Dương.
Sau này anh mới nói với Kỷ Ức rằng, thực ra đó là lần thứ hai họ gặp nhau.
Nhưng vào thời điểm ấy, đối với Kỷ Ức anh chỉ là một người xa lạ chưa từnggặp mặt. Kỷ Ức nhìn qua lỗ mắt mèo, trông thấy một thanh niên cao gầytrẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389399/quyen-1-chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.