Chú út Quý nhanh chóng đi học tiếp, nghe nói đến Tết mới lại về.
Thế thì chắc là đến kỳ nghỉ đông rồi.
Lúc đi học bao giờ cũng có cảm giác thời gian trôi rất chậm, đặc biệt làlúc học Tiểu học và Trung học, gần như là đếm từng ngày trôi qua vậy.Khi kỳ nghỉ đông đến, Kỷ Ức đã có chút quên mất Quý Thành Dương rồi, côbé bắt đầu kỳ vọng có thể đến nhà ba mẹ để nghỉ đông. Suốt một kỳ nghỉđông dài hơn hai mươi ngày, kiểu gì mẹ cũng sẽ rảnh rỗi vài hôm và đóncô bé sang bên đó.
“Nhà” trong khái niệm của Kỷ Ức kể từ khi cònnhỏ có nghĩa là nhà của bố mẹ, nhà của ông nội, chứ chưa bao giờ có ýniệm về “Nhà mình”. Nhà của ba mẹ đối với Kỷ Ức rất xa lạ, mấy tháng mới được đến một lần, nhưng mỗi lần đến cô bé vẫn cảm thấy rất thoải mái tự tại, có thể đó chính là sức mạnh của huyết thống.
Kỷ Ức ngồi xe tuyến* để đến nhà ba mẹ, sau đó thuận lợi tìm được đến cửa và dùng chìa khóa đeo trên cổ cẩn thận mở ra.
*Những tuyến xe của viện đi theo các lộ trình khác nhau.
Giờ này vẫn chưa có ai về.
Kỷ Ức thay dép đi trong nhà rồi mới vào bên trong, đi một lượt tất cả cácphòng rồi mới đặt cặp sách xuống để bắt đầu nghiên cứu xem có những thứgì mới mà mình chưa từng trông thấy. Cô bé xem kỹ từng thứ một, nhưngchỉ đứng nhìn chứ không dám động chạm đến. Mãi cho tới khi trông thấyhai hộp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389390/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.