Khi Quý Thành Dươngbế Kỷ Ức lúc này đang sốt mê man vào nhà mình cũng là lúc chị dâu thứ đi ra khỏi bếp, nhìn thấy liền bật cười. Với tính cách của anh, đến cháuruột của mình còn chẳng bao giờ chịu bế, cảnh này thực sự khiến ngườikhác cảm thấy hiếm có.
“Cô bé đang sốt, em định đưa đến bệnh viện nhưng cô bé nhất định không chịu. Thấy nhà không có ai nên em cứ bế vềnhà mình trước đã.” Quý Thành Dương bế Kỷ Ức vào phòng mình và nhẹ nhàng đặt cô bé xuống giường.
Rồi anh dùng hai ngón tay để đo nhiệt độ của Kỷ Ức.
“Nhà Tây Tây không có ai là chuyện bình thường.” Chị dâu thứ chẳng mấy bậntâm, “Họ nuôi trẻ con hoàn toàn bằng chính sách áp lực tinh thần nhưngsinh hoạt ‘thả rông’.” Chị dâu thứ vừa nói vừa lấy thuốc.
Chị dâu thứ là hiệu trưởng trường Tiểu học trong viện, hai nhà lại là hàng xóm tầng trên tầng dưới nên cực kỳ thân thiết.
Kỷ Ức sợ bóng tối, thỉnh thoảng nhà không có người sẽ lên lầu ngủ cùng với Quý Noãn Noãn cũng là chuyện bình thường.
“Áp lực tinh thần? Nuôi thả rông?”
“Dăm ba câu không nói rõ hết được, để chị lấy ví dụ nhé. Áp lực ở đây là cực kỳ xem trọng việc dạy dỗ cô bé, Tây Tây bốn tuổi rưỡi đã vào lớp mộtnên dù học cùng lớp nhưng lại nhỏ hơn Noãn Noãn hai tuổi. Ban đầu thànhtích của Kỷ Ức không tốt, toán chỉ được hơn năm mươi điểm, về sau lạidần dần theo kịp và nhanh chóng xếp nhất lớp, duy trì đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389392/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.