Kỷ Ức nhanh chóng nhận được điện thoại từ tòa soạn, giục cô quay lại làm việc.
Cô đến văn phòng, nhận một số tài liệu từ chỗ đồng nghiệp, mở ra xem,đó là những tấm ảnh mới nhất chụp vùng Trung Nam Bộ của Myanmar khi bịcơn lốc xoáy Nagis quét ngang qua. Một trận lốc xoáy, mà con số tử vongđã vượt qua một trăm ba mươi ngàn người.
Thực tập sinh đứng bêncạnh cô đưa đến những tin tức đã được dịch xong xuôi về xung đột bàingoại ở Nam Phi, hơn sáu mươi người tử vong.
…
Tất cả đều chẳng có gì thay đổi.
Mỗi phút mỗi giây đều đang xảy ra các loại thiên tai nhân họa, còn côthì phải xử lý những thông tin này,sàng lọc biên tập xong thì công bố ra ngoài,đó chính là công việc của cô.
Nhưng cuộc sống của cô…
Kí ức ngồi xuống trước máy tính, cô mở màn hình,vào giây phút ấn nút mở máy, cô chợt nhớ đến cảnh bối rối mấy ngày trước.
Khi cô cùng Quý Thành Dương và ông nội Quý ra khỏi khu gia đình, côđứng trước chiếc xe con màu đen có ông nội Quý ngồi bên trong, do dự mãi cũng không nói nổi lời từ biệt, “Bây giờ cứ gọi là ông”. Ông hiểu rấtrõ sự do dự băn khoăn của cô, “Đợi sau này đến lúc cần đổi xưng hô thìcứ từ từ thích ứng.”
Quý Thành Dương đã nói với cô như thế.
Tối hôm ấy, Quý Noãn Noãn gọi điện tới, một mặt chúc mừng cô đã phá vỡmọi trở ngại và trở thành một nửa của nhà họ Quý, mặt khác lại thì thầmoán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389338/quyen-2-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.