Ngày 21 tháng 5 năm 2003
Quý Thành Dương
“Em yêu anh, rất yêu anh.” Giọng nói của Kỷ Ức truyền tới từ đầu dây bên kia.
Tay anh có một thoáng khựng lại.
Giây phút này, anh cảm thấy mình không phải đang ở Iraq, mà là ở Bắc Kinh,trong căn nhà ở vòng ba. Cô bé cực kỳ nghiêm túc đàn hết bài “Angle”, và ngại ngùng quay đầu lại nói với anh rằng: “Em yêu anh, rất yêu anh.”
Sau đó, nhất định sẽ có một chiếc bánh gato đáng yêu, cắm đủ nến theo đúng tuổi anh.
Ánh nến hắt lên gương mặt cô bé và đôi mắt đã hút mất hồn anh.
Bỗng nhiên có người gõ cửa: “Yang.”
Bạn cùng nhà đang gọi, đồng thời đã cắt ngang sự liên tưởng ngắn ngủi của anh.
Trước khi vội vã cúp điện thoại, anh nói với Kỷ Ức rằng: “Có thể anh sẽ ngàycàng ít gọi điện cho em hơn, khi nào tiện anh sẽ liên lạc với em quaemail.” Ngay sau đó, anh nghe thấy cô trả lời: “Ừm, chúc mừng sinhnhật.”
“Anh cúp máy đây.” Anh nói.
Bởi vì không kịp nữa, anh bắt buộc phải rời khỏi căn phòng này đi làm việc ngay.
Họ đã đến đây rất lâu rồi mà chưa có cơ hội để phỏng vấn bên phía Mỹ, đâylà một tình hình khiến mọi người rất chán nản. Tuy từ ngày mùng Mộttháng Năm, Tổng thống Bush đã tuyên bố kết thúc nhiệm vụ tác chiến chính với Iraq, nhưng Quý Thành Dương và bạn anh đều hiểu rõ rằng, trận chiến này mới chỉ vừa bắt đầu.
Còn những việc họ phải làm lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389335/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.