Kỷ Ức nghĩ rằng,bữa trưa hôm ấy với chủ nhiệm chỉ là một hồi còi báo động, nào ngờ lại là một hồi Hồng Môn Yến
Buổi chiều ngày hôm sau bữa tiệc quyên góp, cô được gọi đến bộ phậnnhân sự. Số lần cô tới đây không nhiều, chủ yếu là những lúc cần phải ký hợp đồng thực tập và hợp đồng chính thức mới cần cô phải đích thân đến.
Khi cô vào trong, mọi người đang bàn tán về số tiền quyên góp một tỷ rưỡitối qua, đồng thời còn thể hiện thái độ ghét bỏ về tin đồn VươngThạch(*) của Phương Khoa không cho phép nhân viên nội bộ công ty đượcquyên góp quá mười tệ mỗi người, ông đã bị mọi người mắng chửi thậm tệđến tối tăm mặt mũi rồi
(*) Vương Thạch sinh năm 1951, nguyên quánKim Trại, An Huy, Trung Quốc. Ông sinh ra tại Liễu Châu Quảng Tây. Ôngđã sáng lập Công ty Trách nhiệm hữu hạn cổ phần Phương Khoa, hiện là chủ tịch Hội đồng quản trị. Tháng 3/2011 Vương Thạch học Quy hoạch thànhphố và Lý luận doanh nghiệp tại Đại học Havard. Hiện ông đang giữ chứcThường vụ Hiệp hội bất động sản Trung Quốc, Ủy viên phó chủ nhiệm Hộikhai thác nhà ở thành phố và Hiệp hội nhà đất Trung Quốc, phó hội trưởng Hiệp hội nhà đất Thâm Quyến, phó hội trưởng Hội doanh nhân thành phốThâm Quyến.
Trong không khí tán gẫu nhẹ nhàng thoải mái này, ánh mắt cô tìm kiếm người đã gọi điện thoại cho mình.
“ Kỷ Ức ?” Có người trông thấy cô đang ở cửa liền vẫy tay, “ Vào đây, chủ nhiệm vốn định nói chuyện với em, nhưng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389339/quyen-2-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.