Nào ngờ, sóng chưa yên, gió lớn lại nổi lên. Chưa đầy ba ngày sau, Hoàng thượng lại gấp gáp gọi nàng đến cung Vị Ương. Ta nằm trên giường, hơi thở yếu ớt, thấy sắc mặt tiều tụy của Trầm Giáng Tuyết, trong lòng bỗng dấy lên nỗi vui sướng khó tả. Vẫn chưa đủ. Ta ho khan liên hồi, đưa tay ôm lấy cánh tay của Quý Kỳ Ngôn vào lòng. “Hoàng thượng, thần thiếp cảm thấy người thật ấm áp, dễ chịu biết bao.” Lúc này đang là tiết xuân phân, gió lạnh vẫn còn ghê gớm. Quý Kỳ Ngôn đội mưa tuyết mà đến, rõ ràng tay hắn còn đang tê lạnh. Vậy mà dưới cảm giác của ta, lại thấy nóng ấm! Đây rõ ràng là dấu hiệu của người sắp tận số. Hắn không nỡ nhìn thẳng vào ta, quay mặt đi, những giọt lệ từ gương mặt tái nhợt rơi lã chã xuống đất. Cũng rơi vào tim Trầm Giáng Tuyết, khiến lòng nàng đau như bị d.a.o cứa. Quý Kỳ Ngôn dường như đã quyết ý, ánh mắt kiên định vỗ vỗ tay ta. “A Vãn yên tâm, trẫm nhất định cứu được nàng!” Hắn quay về phía Trầm Giáng Tuyết, nở một nụ cười hiếm thấy, gọi tên nàng. Trầm Giáng Tuyết sững sờ. Trong đôi mắt ảm đạm của nàng, bỗng như cây khô gặp xuân, nhanh chóng hồi sinh. Nào ngờ, câu nói tiếp theo của hắn lại đẩy nàng xuống địa ngục sâu thẳm. “Tuyết Nhi, A Vãn chẳng còn bao lâu nữa, mọi chuyện đều từ nàng mà ra, ta nghĩ nàng nên tự kết thúc chuyện này đi.” “Có một thuật sĩ nói, nếu dùng m.á.u tim của người sinh vào nửa đêm ngày mùng bảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-yeu-chung-thanh-van-moc-di-vi-xuan/5243188/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.