Khi Trầm Giáng Tuyết bực đến cực độ, ta chống cằm, cười mà mắt chẳng có chút ý cười nào. “Tỷ tỷ có từng nghe nói trước kia có một vị Tài nhân họ Lục, rất được Hoàng thượng sủng ái không?” Sắc mặt Trầm Giáng Tuyết biến đổi, lập tức hạ lệnh tiễn khách: “Bản cung không hiểu muội muội nói gì, nếu không có việc gì, muội về cung Vị Ương nghỉ ngơi đi.” Nói xong, nàng nhìn đi chỗ khác, có vẻ chột dạ. Ta mỉm cười đầy ẩn ý, giọng điệu dần trở nên lạnh lùng: “Chắc tỷ vẫn còn nhớ Lục Yểu Yểu chứ?” Ta đứng dậy tiến lại gần, rút ngắn khoảng cách giữa chúng ta chỉ trong chớp mắt. Như một con rắn độc, lặng lẽ mà lạnh lẽo nhìn nàng. “Năm đó chẳng phải tỷ đã tự ý ban rượu độc cho nàng ta mà hại c.h.ế.t cả hai mạng người sao?” “Rồi lại vu oan cho nàng tư thông với thị vệ, cuối cùng dựa vào công lao của phụ thân và huynh trưởng mình mà ém chuyện này đi.” Đối mặt với sự dồn ép của ta, sắc mặt nàng lập tức tái nhợt. Những chuyện mờ ám trong bóng tối nay bị phơi bày trước mặt mọi người, khiến nàng có cảm giác nhục nhã như bị l*t tr*n mà bêu khắp nơi. Nàng cười gượng, giọng đầy khó xử mà cố chối. “Con cái gì chứ, Lục Tài nhân căn bản không có thai, bản cung không hiểu muội muội nói gì.” Vô thức lùi lại nửa bước, ánh mắt trốn tránh. Ta nhếch môi cười kỳ lạ, quay lưng lại phía các Tài nhân. Rồi nắm lấy bàn tay ướt lạnh của nàng, đặt lên bụng mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-yeu-chung-thanh-van-moc-di-vi-xuan/5243187/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.