“Chào mừng về nhà!” Trong bóng tối, Chu Vinh vừa mở cửa đã bị giật mình, vội vã bật đèn ở tiền sảnh lên, lúc này mới nhớ ra mẹ anh đã treo ba con thỏ bông lên tường cạnh cửa: một con thỏ ba để ria mép, đeo kính, một con thỏ mẹ cài hoa đỏ rực trên đầu, và một con thỏ con bị sứt một chiếc răng cửa, vừa rồi chính là con thỏ mẹ phát ra tiếng nói, chỉ có nó biết nói, còn hai con kia chỉ để trưng.
th* t*c đến cùng cực, chẳng biết bà ấy đã nhặt mấy món đồ vớ vẩn này từ cái chợ đồ cũ nào, lúc thấy anh đã bảo bà ấy gỡ xuống, bà ấy ngoài miệng thì nói “được, được, đợi làm xong việc trong tay rồi gỡ”, mà giờ đây bà ấy đã hóa thành một nắm tro tàn, yên lặng nằm trong vòng tay con trai, còn ba con thỏ xấu xí ấy vẫn treo trên tường, ngu ngơ nhe răng cười với anh.
Trong tủ đồ ở tiền sảnh có một ngăn nhỏ bằng kính, thiết kế ban đầu là để đàn ông cất đồng hồ và cà vạt, nhưng Chu Vinh chẳng có mấy món đó, anh bảo bên thiết kế tháo ra, mở rộng thêm sức chứa cho tủ áo, vậy mà chẳng hiểu sao, cuối cùng ngăn ấy vẫn cứ giữ nguyên, cánh cửa kính mở toang ra thông thoáng, bên trong còn “chu đáo” lắp thêm một bóng đèn nhỏ chiếu sáng.
“Sẽ có lúc dùng đến mà, ông chủ Chu à!” Dáng vẻ anh thợ mộc Dương Châu làm tủ nháy mắt đùa cợt với anh vẫn hiện rõ mồn một, chẳng ngờ lại thành lời tiên tri,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/5228768/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.