Chu Vinh ngồi một mình nơi hành lang lạnh lẽo của bệnh viện, đầu tựa vào tường, đôi mắt nhắm chặt, bên tai vang vọng tiếng gào khóc thê lương của cả gia đình, như một bầy ác quỷ. Thật ngu ngốc, đôi lúc anh thật sự nghi ngờ loài người cao cấp ở chỗ nào, tại sao cứ có người nghĩ rằng tiếng khóc có thể đánh thức người chết?
Anh không khóc nổi, cũng không muốn khóc, anh chẳng cảm nhận được gì cả.
Lạnh lùng, anh đã quên ai là người đầu tiên dùng từ này để miêu tả mình, quá nhiều rồi, không đếm xuể. Cả đời anh đều làm tổn thương người khác.
Khi mười mấy tuổi là đánh nhau, chuyên chọn ván gỗ có đinh để đập vào người ta, khiến máu tuôn như suối, nằm giãy giụa trên đất như lừa hoang, nhưng đưa vào viện kiểm tra thì chỉ là thương nhẹ.
Hai mươi mấy tuổi thì là yêu đương. Gọi là bạn gái, nhưng chỉ mình anh biết bản thân xem họ là gì. Thích thì theo đuổi, chơi chán thì bỏ, những cô ngốc ấy, một xu cũng không cần tiêu, chỉ cần anh cười một cái là họ dâng cả trái tim cho anh. Anh vứt trái tim họ xuống đất, mặc kệ họ tan vỡ sau lưng mình.
Anh rất giỏi chọn góc độ, sự xảo quyệt của anh như bẩm sinh, có thể gây tổn thương lớn nhất cho người khác mà tổn hại bản thân ít nhất. Sảng khoái không? Tất nhiên là sảng khoái. Nỗi đau mẹ anh áp đặt lên anh, anh lại áp đặt lên tất cả những ai đến gần mình: “Yêu tôi à? Vậy thì hãy chịu đựng tổn thương của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/5228767/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.