“Tối nay cơ quan họp mặt, con đi trước đây, mẹ tự xem tivi nhé, cần gì thì gọi cho con.”
Chu Vinh viết dòng chữ này lên lịch treo tường, suy đi tính lại rồi quyết định gạch từ “họp mặt” và thay bằng “ăn cơm”, cho mẹ anh dễ đọc hơn.
Từ sáng đến chiều bà ấy vẫn chưa về, anh gọi một cuộc, giọng bà ấy ấp úng, lúc thì nói nghe không rõ, lúc lại bảo bận. Không biết bà ấy đang làm cái gì nữa, cái điện thoại cục gạch đó gọi nghe mà phát mệt!
Lần nào anh về nhà mẹ cũng tự lái xe, đỗ dưới chân dốc, chỗ mà các bà các dì lúc nào cũng tụ tập trao đổi tin tức rôm rả. Mỗi khi anh bước xuống xe, nhóm người ấy ngưng nói, nhìn theo anh lên dốc rồi mới ầm ĩ như ong vỡ tổ. Bây giờ đi xuống cũng vậy, anh nhìn họ một cái, mặt không cảm xúc, mở cửa lên xe.
Hôm nay anh có chút mệt mỏi. Ngồi vào trong xe, anh không lái đi ngay mà hạ thấp ghế xuống, ngửa người tựa vào lưng ghế, thở dài một hơi. Nhắm mắt lại chốc lát, rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh đưa tay vào túi áo lấy ra một gói thuốc lá. Đã lâu rồi anh không hút thuốc nữa, chỉ khi gặp dịp cần mời người khác thì mới phải đưa ra một điếu, vậy nên gói thuốc này vẫn luôn được anh mang theo bên mình.
Anh ngập ngừng một lúc, rút một điếu ngậm vào miệng, mở hộc chứa đồ ở ghế phụ. Từ trong đống hóa đơn và tiền lẻ, anh lục ra một chiếc bật lửa nhựa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/5228759/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.