Tiểu Bảo rốt cuộc cũng mặc xong áo quần cho Đậu Đậu, bế em ra khỏi giường, xỏ giày nhỏ cho em. Trong lòng nó nghĩ, ba thật sự rất dữ, bình thường cứ như chó lớn, suốt ngày lẽo đẽo theo mẹ, mẹ mắng thì ba gầm gừ, nhưng cái đuôi lại cứ vẫy tít, vui vẻ lắm, vậy mà hôm đó ba thật sự giận rồi, lại biến thành sói già.
Ba rốt cuộc là chó hay sói? Tiểu Bảo không biết. Nó hỏi mẹ, mẹ cũng không trả lời, chỉ bảo nó dẫn các em ra chơi, hoặc bảo nó luyện viết chữ, học thuộc số.
Đậu Đậu hỏi ba của anh Tiểu Bảo còn đến nữa không. Tiểu Bảo biết các em đều không muốn ba nó đến nữa, các em nói chỉ cần nhìn thấy ba của anh Tiểu Bảo là thấy đau mông.
Nhưng Tiểu Bảo vẫn nhớ ba. Đã rất lâu rồi nó không gặp ba. Sau khi tan học, nó luôn nhanh chóng ăn tối xong để xuống sân chơi, mỗi khi chơi với Nữu Nữu trong vườn nhỏ, nó luôn nhìn về phía gốc cây đa lớn, một lần, hai lần, trong một tiếng ngắn ngủi nó ngó không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng không thấy ba, ghế đá dưới gốc cây trống không. Trước đây ba từng trốn ở đó thì thầm với nó, bảo đừng nói với mẹ là ba đã đến.
Nhưng bây giờ ba thực sự không đến nữa.
Hôm đó ba nói quá nhanh, nó không hiểu hết ý của ba, nhưng nó cảm thấy ba không cần nó và mẹ nữa rồi.
……
Thời gian trôi nhanh quá, chẳng mấy chốc mà cuốn lịch của năm lại sắp lật sang trang mới.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/5228758/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.