Đây không phải lần đầu Minh Quân nói những lời nói mập mờ này. Vì tò mò những lời Minh Quân vừa nói nên tôi vẫn ngồi xe của anh dù tôi biết mình đang bị Hải Nam chiếu tướng. Vừa lên xe tôi quay qua hỏi Minh Quân ngay:
“Mấy lời anh vừa nói với anh Nam đó, là sao em không hiểu.”
“Anh nói để nó không khó chịu với em nữa, có gì đâu mà không hiểu.”
“Tại sao anh lại nói mọi chuyện đã qua, em làm gì có lỗi với anh ấy hay đã xảy ra chuyện gì mà anh lại nói như vậy?”
Minh Quân xoay người nhìn thẳng vào mắt tôi, nhìn ánh mắt chan chứa tình cảm của anh dành cho tôi lúc này tôi lại liên tưởng tới mỗi lần Huy nhìn tôi khiến tôi bối rối quay mặt đi. Giọng nói dứt khoát của Minh Quân lại vang lên:
“Mọi chuyện đã qua anh cũng không muốn nhắc lại nữa. Em nên nhớ một điều, dù em có thế nào anh vẫn quý mến và trân trọng em.”
Minh Quân càng nói tôi càng lú, càng chẳng hiểu gì nên đành im lặng. Một lúc sau anh lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng trong xe:
“Em thích ăn gì hôm nay anh bao.”
Nhắc tới từ “bao” tôi lại nhớ lại ngày hôm trước tôi bị bay số tiền lớn cũng bởi từ này, mặt tôi ỉu xìu đáp lại:
“Ăn gì cũng được. Em từ nhỏ đã rất dễ tính rồi.”
“Ăn xôi nhé.”
“Cũng được ạ.”
Minh Quân chạy được một đoạn thì dừng xe trước một căn biệt thự, tôi nhìn quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-trong-niem-dau-2/3090389/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.