Về sau, rốt cuộc Tưởng Chính Tuyền vẫn đến nhà mới của hắn. Sau khi bấmtám con số trong sinh nhật của mình, cô liền nghe được một tiếng ‘đinh’thật thanh thúy, cửa đã được mở khóa.
Nhiếp Trọng Chi đúng lúc cũng đang nhàn rỗi ngồi ngoài ban công chờ cô đến.Hắn vừa nghe tiếng cửa mở ra, trong tay cầm hai ly Champagne, từ ngoàiban công mỉm cười đi vào: “Đến đây.”
Hôm nay Nhiếp Trọng Chi mặc một chiếc áo sơmi màu trắng, phối với quần màunâu nhạt, trông thực thoải mái. Bước chân Tưởng Chính Tuyền ngừng lại,nhất thời không tiến thêm nữa. Nhiếp Trọng Chi tựa người vào khung cửa,một tay nâng ly rượu Champagne khẽ nhấp một ngụm, tay kia cũng nâng mộtly làm động tác mới rượu với cô, không chút để ý mà mỉm cười: “Lại đây.”
Hắn ung dung đứng đó chờ, vì hắn biết cô nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Quả nhiên, sau một lúc lâu, Tưởng Chính Tuyền chậm rãi nâng bước, chầm chập đi về phía hắn. Ban công được phủ một màu xanh biếc của các loại hoacỏ, ở giữa là một bộ sô pha hình chữ U thật lớn, đệm sợi đay màu trắng,bên trên để mấy chiếc gối ôm màu cà phê đậm, chỉ cần nhìn thoáng qua một cái là có thể khiến người ta cảm thấy thực thư thái, dễ chịu.
Nhiếp Trọng Chi ghé vào bên tai cô hỏi: “Em có thích phong cách này không? Nếu không thích, em muốn đổi thế nào cũng được.”
Đổi cái đầu nhà hắn, lúc này đây cô tình nguyện đi giúp dì Lương làm việccó ích, dù phải quét hết một con đường cũng thoải mái hơn bội phần sovới ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-thuong-lac-ve-noi-anh/142327/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.