Ôm ấp mỹ nhân, Đại Ngưu bắt đầu còn giả ý hôn mê, xung quanh không có động tĩnh. Hai canh giờ sau hắn thật sự không chịu được mà bùn ngủ, thời điểm có người sờ vuốt, hắn biết có người đến. Xem những người đó cầm vũ khí không nhúc nhích.
Một người ý đồ đánh vào người hắn, Đại Ngưu vẫn nằm im, cùng giằng co thật lâu cũng không phản ứng. Ngươi nọ còn mắng một câu.
“Khuân vác thật nặng.”
“Tiểu mỹ nhân thật không sai, có thể bán giá tốt.”
Một bàn tay sờ về phía khuôn mặt Mộng Ngọc, chỉ kém chút đã bị tay Đại Ngưu bắt được.
“Tay chúng ta đều thô ráp, sẽ làm da mặt y đau.”
“Ngươi.”
Có người không bị mê dược tỉnh dậy làm cho những người đó cả kinh, trong phòng ba người đều rút binh khí chẩn bị động thủ, đao kiếm mới ra khỏi vỏ không biết rõ ràng thế nào, vũ khi liền bay khỏi tay, nằm trong tay Đại Ngưu. Đại Ngưu vung tay đem binh khi ghi thật sâu vào tường.
“Mộng Ngọc sẽ hoảng sợ, sợ thấy máu, các người muốn làm gì có thể hay không nói rõ a?”
Đại Ngưu sờ sờ cái ót, đã nửa ngày mà những người này không tìm đồ vật mà như là tìm người. Trục lợi khiến hắn hồ đồ.
Trong bóng đêm nhìn không thấy, có thể tưởng tượng đến sắc mặt những người đó bị dọa trắng, nhìn trong bóng đem ánh mắt sáng thô nhân biết là gặp phải cao thủ, ba người rất nhanh chạy ra cửa, thốt ra một tiếng tiểu âm thật dài, liền trong bóng đêm mười mấy cái bóng khác chạy về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-tho-nhan/111372/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.