Tôi rất muốn nói với anh anh không đến muộn đâu, chỉ cần anh đến không bao giờ là muộn cả. Thế nhưng tôi lại không sao mở mồm ra nổi, cả cơ thể kiệt quệ sau lần hút kích trứng còn chưa kịp phục hồi lại bị đánh một trận thế này chỉ có thể dựa vào anh mà thiếp đi. Anh đưa tôi lên xe, bật điều hoà ấm rồi lặng lẽ lái xe vào viện.
Tôi cũng không rõ mình thiếp đi bao lâu đến khi tỉnh lại thấy Khánh đang đứng ngoài cửa, có tiếng bác sĩ cất lên:
– Tình hình cô ấy không có gì quá nghiêm trọng cả, có lẽ tác động vật lý nhưng cũng không dám dùng lực quá mạnh. Đêm nay cứ ở đây sáng mai cậu cho cô ấy về nhà nghỉ ngơi vài hôm là không sao đâu.
– Vâng ạ.
Khi bác sĩ đi khuất Khánh cũng quay trở lại trở phòng. Thấy tôi đã tỉnh anh liền đưa cho tôi cốc nước cam pha sẵn rồi hỏi:
– Em thấy trong người sao rồi? Còn đau chỗ nào không?
– Em không sao.
Khi nói đến đây tôi cũng khẽ thở dài nhớ đến chuyện chiều nay đang yên đang lành thì bị đánh. Trong lòng tất nhiên căm tức nhưng còn thấy cả tủi nhục. Nghĩ đến sự thờ ơ, vô cảm lẫn những lời đàm tiếu một cách phi lý của đám đồng nghiệp lại không thể nào có thể chấp nhận nổi. Con người ta khi bình thường thì chẳng sao, đến khi khốn khó mới biết lòng người là thế nào. Tôi nhìn Khánh khẽ hỏi:
– Anh biết sao em lại bị đánh chưa?
– Chiều anh có nhờ người đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-suot-mot-doi/543146/chuong-20.html