Cũng may trong hình huống khó xử thế này anh Quân lại rất bình tĩnh, có lẽ cũng sợ Dung hiểu nhầm nên anh quay sang cô ấy bảo:
– Giúp anh đỡ cô ấy lên ghế.
Dung nghe vậy cũng khẽ gật đầu, gương mặt dần trở lại bình thường đỡ tôi xuống ghế rồi hỏi:
– Cô ấy bị sao vậy?
– Sáng nay chắc làm nhiều xét nghiệm nên choáng.
Tôi ngồi xuống ghế, cả người tựa như không có chút sức sống nào, không dám ngẩng lên nhìn anh Quân, cũng không dám nhìn Dung giống như mình vừa làm ra một chuyện gì đó rất xấu xa. Cũng may Dung cũng chẳng để ý nhiều, cô ấy rót cho tôi cốc nước, còn vỗ vỗ lên vai tôi bảo:
– Uống chút nước đi.
Tôi nhận lấy cốc nước, khẽ cảm ơn rồi uống một ngụm. Thế nhưng khi xuống đến cổ họng lại thấy đắng ngắt. Có lẽ tôi không bao giờ có thể ngờ được rằng anh Quân lại là người bác sĩ năm ấy, là người tặng cho tôi quyển sách khi tôi tuyệt vọng nhất. Có nghĩa là… tất cả mọi thứ về tôi, kể cả chuyện cưỡng bức năm đó anh đều biết. Có nghĩa là anh cũng biết tôi đã lừa dối em trai anh, lừa dối cả gia đình anh để đổi lấy dự án, đổi lấy cuộc hôn nhân này? Dung thấy tôi đờ đẫn như vậy lại hỏi:
– Cậu thấy trong người sao rồi?
Lúc này dù tôi rất bàng hoàng, sửng sốt nhưng cũng không thể bất lịch sự được. Tôi cố gắng bình tĩnh, uống ngụm nước ấm rồi đáp lại:
– Tớ cũng đỡ rồi. Cậu về từ bao giờ thế?
–
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-suot-mot-doi/543145/chuong-19.html