Kỳ thực, trong lòng Lục Tri Phi cũng biết, thân thế của cậu trong mắt vài người quả thực là vô cùng đáng thương, bất quá cũng có rất nhiều người lại nói, chí ít cậu còn có tiền.
Cô đơn và tự do, đôi khi cũng giống như hai mặt của một chiếc gương.
Thế nhưng, tối nay khi tâm sự mọi chuyện, Lục Tri Phi lại cảm thấy giống như tất cả mọi thứ trước đây cũng không là gì cả.
Đợi đến khi mọi người đều trở về phòng nghỉ ngơi, cậu đứng dưới tán ngân hạnh ngẩng đầu nhìn về khoảng trống trên chạc cây, thủ thỉ: “Hai ngày nữa người dạy con biết chữ cũng sẽ đến, khi ấy sẽ giới thiệu ba ba làm quen.”
Lục Đình Phương từ trên cây đáp xuống, bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa tóc Lục Tri Phi, nhìn tiểu thiếu niên năm đó hiện tại đã là một thanh niên trưởng thành, vóc dáng còn sắp cao hơn cả mình, trong đôi mắt mỉm cười loáng thoáng ánh nước lưng tròng.
Y nhẹ nhàng ôm thanh niên vào lòng, giống như vô số lần trước đây khi Lục Tri Phi cho rằng y không ở bên cạnh mình, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng thanh niên, “Tốt, ba ba rất chờ mong.”
Thời gian cũng giống như dòng nước chảy dưới chân cầu, tự động thả chậm bước chân, năm tháng vô thanh, hoa rơi cũng vô thanh. Lục Tri Phi lẳng lặng cảm thụ làn gió êm dịu buổi tối, tuy rằng cậu vẫn không nhìn thấy như trước, nhưng sau khi trưởng thành lại hiểu được rất nhiều việc.
Ba ba nhất định đang ở bên cạnh cậu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-quai-thu-trai/1945015/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.