****************
Trong cơn mê man, Quân mơ thấy mình được cùng anh, tay trong tay sánh bước trên con đường trải đầy hoa hồng thơm ngát. Xung quanh cả hai là ánh sáng mờ ảo của cầu vòng bảy sắc và tiếng chim hót thánh thót. Khi lên đến đỉnh đồi cao nhất, anh nhìn vào mắt nó cười trìu mến rồi trao tặng nó một chiếc nhẫn sáng lấp lánh. Quân mỉm cười hạnh phúc và đưa bàn tay nhỏ bé đặt lên đôi tay rắn rỏi của anh. Nhưng khi chiếc nhẫn vừa gắn vào ngón tay áp út thì bỗng nhiên anh vẫy tay chào từ biệt Quân rồi chầm chậm lùi về phía sau và biến mất trước mặt nó. Quân hoảng hốt gọi lớn tên anh và cố chạy theo nhưng vô vọng. Bóng anh mờ dần, mờ dần rồi trôi tuột vào khoảng không vô định. Quân bàng hoàng gào thét trong tuyệt vọng và khuỵu người xuống ôm mặt khóc tức tưởi. Lúc này Quân mới giật mình tỉnh dậy và nhận ra mình vừa nằm mơ. Nhưng chỉ giây lát sau, nó đau đớn nhận ra cơn mơ đó cũng chính là sự thật phũ phàng mà nó vừa trải qua trong cuộc sống thực tại.
Thấy Quân tỉnh lại, Khoa ngồi bên cạnh mừng rỡ liền nắm tay nó hỏi han.
- Ôi trời, Quân đã tỉnh lại rồi. Quân làm Khoa lo quá.
- Anh Trung đâu rồi. Mình phải đi tìm anh Trung!!
Không quan tâm đến những thứ xung quanh mình, Quân cố gắng gượng người dậy và định bật dậy khỏi giường thì bị Khoa ngăn lại. Cậu giữ chặt hai cánh tay nó và bảo.
- Quân định đi đâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179571/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.