Ở trong vòng tay anh được một lúc, Quân ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên nhìn anh. Nó nấc lên từng tiếng nghẹn ngào pha chút hờn dỗi.
- Mấy ngày qua anh ở đâu mà không chịu gặp em? Anh không còn yêu em nữa phải không?
Trung không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn lệ của người yêu. Anh nhếch môi cười buồn rồi ngập ngừng trả lời nó.
- Quân à, anh xin lỗi, anh…
- Tại sao…tại sao anh lại trốn tránh, không chịu gặp mặt em chứ? Em rất cần gặp anh để giải thích sự hiểu lầm mà. Những ngày qua anh có biết em phải chịu đựng khổ sở đến thế nào không?
Trung chỉ lặng thinh không nói gì còn Quân thì vẫn tiếp tục mếu máo.
- Em xin lỗi vì đã nói dối anh chuyện đi chơi với Khoa. Nhưng tụi em trong sáng không hề làm gì quá đáng cả. Em và cậu ấy chỉ là bạn thôi mà. Chẳng lẽ vì điều đó mà anh nỡ lòng không thèm nhìn mặt em một lần sao?
- Anh…anh không biết. Nhưng mà anh…
- Có phải là chuyện liên quan đến chị Oanh không?
Nghe Quân nhắc đến vụ đó, Trung hơi ngạc nhiên liền vội buông tay nó ra rồi đứng phắt dậy. Quân phát hoảng, sợ anh đi mất vội vàng níu tay anh lại.
- Tại sao hôm đó anh lại đi chơi với chị Oanh và còn ngủ với chị ấy nữa? Anh giải thích cho em nghe đi.
Lại tiếp tục là một sự im lặng nữa từ Trung. Lúc này anh không biết phải trả lời ra sao cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179570/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.