Sở Diên dẫn Ngụy Hi Hòa về khu quân sự, dọc đường thì gặp bọn Ngôn Hi Lạc và Phương Thành chạy tới. Lý Nhất Đồng nhìn Ngụy Hi Hòa sau lưng Sở Diên, cô nàng nức nở, ôm lấy cô mà hỏi:
"Kẹo bông nhỏ, cậu có sao không? Có bị thương chỗ nào không?"
Sau khi kiểm tra xong hết một lượt, cô nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
"Con nhỏ Từ Mộng chết tiệt đó, tớ hôm nay phải liều mạng với cậu ta."
Ngụy Hi Hòa kéo kéo tay áo của Lý Nhất Đồng, vì vừa mới khóc xong, giọng mũi của cô nghẹn đặc.
"Đồng Đồng, mình muốn về phòng."
Phương Thành nhìn Sở Diên đang chau mày, lại nhìn về phía Ngụy Hi Hòa bèn lên tiếng:
"Đồng Đồng, cậu đưa tiểu tiên nữ về phòng đi. Giáo quan Phương đã sắp xếp một phòng khác cho hai cậu rồi."
Lý Nhất Đồng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nếu bây giờ mà trở về căn phòng ấy, cô nàng sợ không nhịn được mà sống chết với Từ Mộng một phen.
Nhìn bóng dáng hai cô gái đi xa, Ngôn Hi Lạc mới thở dài. Cậu chàng quay sang hỏi Sở Diên:
"Lão đại, việc này xử lí sao bây giờ?"
Ngôn Hi Lạc biết, Sở Diên sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng. Cậu là loại người có thù tất báo, người khác đâm cậu một nhát, cậu trả lại cho kẻ đó 10 nhát.
Nói lão đại là kẻ độc ác cũng không phải, bởi cậu chưa bao giờ làm chuyện gì thương thiên hại lý. Nhưng nếu nói cậu lương thiện thì càng nực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-anh-trang/2945047/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.