Nhìn thấy Quân tự nhiên đi lại như thể đây là căn nhà của anh ta, khỏi phải nói tôi ngạc nhiên như thế nào, chẳng hiểu sao lồng ngực lại nôn nao lên cảm xúc lo lắng không tên càng lúc càng dâng đầy. Khi bản thân còn chưa kịp định thần lại thì phía bên cạnh, cô My chủ nhà đã lên tiếng nói với Quân.
- Con cũng biết mò về cái nhà này rồi hả, sao không đi tiếp nữa đi.
Tai tôi ù đi theo từng câu nói của cô, cả người cứng đờ như một xác chết, sống lưng cũng theo đó mà lạnh toát. Con trai, con trai ư? Quân là con trai của cô ấy, là anh trai của bé Minh, cũng là người chủ sau này của gia đình này ư? Sao lại có thể trùng hợp như vậy được chứ.
Trước mặt tôi, Quân lười nhác ngả người xuống chiếc ghế sopha đắt tiền trong phòng khách, hai chân vắt chéo lên bàn, đôi mắt hiện lên nét cười nhìn tôi không chớp, lạnh nhạt đáp lại như có như không với cô My.
- Con dong chơi chán rồi cũng nhận ra nhà mình là tốt nhất nên không bỏ đi được..( hất cằm về phía tôi, Quân hỏi tiếp)...Mà ai đây mẹ, nhìn xinh đấy.
Tâm trạng đang căng như dây đàn cũng được thả lỏng khi Quân cất lời, tôi thở hắt ra một hơi thật dài, vội vàng quay sang cô My gấp gáp nói, mục đích chỉ muốn được rời xa căn nhà này, chứ đứng thêm chút nữa chắc tôi đột quỵ vì đau tim mất.
- Cô à, cháu... cháu xin phép cô cháu về đây ạ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977761/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.